NGỢI CA TUỔI HẠC
Jean
Pierre Siméon
Thái
Nữ Lan dịch
Tôi
yêu làm sao những vị cao niên ngồi sưởi nắng bên khung cửa sổ
Vui
thích nhìn đám mây lơ lửng trên cao
Lúc
vào Đông, ánh nắng phớt nhẹ lẫn vào từng con đường, bước thấp bước cao.
Tôi
yêu làm sao
những
gương mặt muôn vàn nếp nhăn
Là
ký ức của vạn nẻo đường đời..
hình
thành một quãng đời đã qua.
Tôi
trân quý bàn tay run rẩy tuổi hạc
mơn
trớn vầng trán mịn trẻ thơ
Như
cành cây yếu đuối nghiêng ngả
vuốt
nhẹ
con
sông trong suốt.
Tôi
yêu làm sao
Những
cử động chậm chạp yếu mềm vào tuổi xế chiều
Nắm
bắt từng khoảnh khắc cuộc đời
Như
nâng niu chén quân bằng sứ . . .
và
phần ta, cũng hay chăm chút từng khoảnh khắc như thế
Với
năm tháng trôi qua
TNL
Pierre Siméon
Thái
Nữ Lan dịch
Eloge de la vieillesse
yêu làm sao những vị cao niên ngồi sưởi nắng bên khung cửa sổ
Vui
thích nhìn đám mây lơ lửng trên cao
Lúc
vào Đông, ánh nắng phớt nhẹ lẫn vào từng con đường, bước thấp bước cao.
Tôi
yêu làm sao
những
gương mặt muôn vàn nếp nhăn
Là
ký ức của vạn nẻo đường đời..
hình
thành một quãng đời đã qua.
Tôi
trân quý bàn tay run rẩy tuổi hạc
mơn
trớn vầng trán mịn trẻ thơ
Như
cành cây yếu đuối nghiêng ngả
vuốt
nhẹ
con
sông trong suốt.
Tôi
yêu làm sao
Những
cử động chậm chạp yếu mềm vào tuổi xế chiều
Nắm
bắt từng khoảnh khắc cuộc đời
Như
nâng niu chén quân bằng sứ . . .
và
phần ta, cũng hay chăm chút từng khoảnh khắc như thế
Với
năm tháng trôi qua
TNL

Nhận xét
Đăng nhận xét